[Ng~Huan] - Vợ yêu. Cho phép anh được gọi em một lần như vậy. Bởi anh thèm được gọi tiếng “vợ” và được nghe tiếng “chồng” từ em. Đáng nhẽ ra ngày hôm nay anh và em vẫn hạnh phúc nhất bên nhau.Anh ngồi đây viết cho em, mà hình dung tới những ngày mình sống bên nhau tuy không hạnh phúc trọn vẹn, nhưng thật ấm áp biết bao. Hình dung khuôn mặt rạng rỡ của hai đứa, hình dung giờ này em đang trong vòng tay anh, căn phòng này đang tràn ngập hạnh phúc.
Vậy là đã 365 ngày kể từ cái ngày ấy, cái ngày mà anh mãi mãi sẽ không còn em. Đã 365 ngày anh không được nghe tiếng yêu, không còn được siết chặt em trong vòng tay, cảm nhận hơi thở của em, hôn lên cái trán bướng bỉnh mà đáng yêu, 365 ngày không một nụ hôn nồng ấm, ngọt ngào, 365 ngày lạnh lẽo, trống rỗng, cô đơn, nhớ con và mất ngủ.
Không biết đến bao giờ anh có thể quên những giây phút bên em. Những mùa đông lạnh giá em ngồi co ro sau xe anh, em bảo mùa đông khiến cho người ta gần nhau hơn, em thường hỏi anh có lạnh không mặc dù biết đã có bàn tay ấm áp của em sưởi ấm cho anh. Những ngày chủ nhật của riêng 2 đứa, em và anh cùng nấu cơm, quét dọn nhà, những bữa cơm em nấu cho anh, rồi khi cùng nhau phơi đồ, anh đã đứng ngắm em và tự hào về người vợ của mình.
Những buổi tối cùng em đi dạo phố, đi ăn và cùng mơ ước về một ngôi nhà hạnh phúc, cùng tranh luận về những đứa con thơ. Hay chỉ đơn giản là những hôm đưa đón em đi làm, đi ăn sáng.
Còn nhiều nhiều những kỷ niệm nữa mà có lẽ em nhắc anh mới nhớ, chính vì thế mà em vẫn hay trách anh, nhưng xin em hãy hiểu cho anh, bởi vì một phần là do đặc tính của đàn ông là như vậy, thường không nhớ được nhiều việc nhỏ, một phần là đầu óc anh còn đang lo tính cho tương lai cuộc sống của hai đứa mình. Rồi cả những lần giận dỗi, đến bây giờ thì anh thấy thực sự tai hại, anh không nghĩ những khoảng lặng đó lại có thể giết chết tình yêu em giành cho anh. Anh thực sự không hiểu?
Không hiểu tại sao em lại quyết định như vậy? Chẳng nhẽ tình yêu của hai đứa mình không đủ sức mạnh để vượt qua những khó khăn, vướng mắc giữa hai đứa? Không hiểu tại sao em lại nghĩ là cuộc sống vợ chồng sau này sẽ nhàm chán, tẻ nhạt, tại sao em lại nghĩ anh là người sống không biết quan tâm, không tình cảm, mà chỉ khi sợ mất em thì anh mới thấy được điều đó? Liệu có phải do tình cảm của một người khác, mà khi ở bên người đó em cảm thấy được là chính em, được hạnh phúc, được che chở, một người đàn ông biết chiều chuộng, biết quan tâm, những thứ mà em không thấy ở anh? Những câu hỏi cứ luôn trong đầu anh từ hôm đấy đến giờ.
Giờ phút này có lẽ là cột mốc đáng nhớ cuối cùng, cái phao níu kéo cuối cùng, bức thư này có lẽ là sợi dây nối cuối cùng giữa hai đứa mình, rồi cũng sẽ bị cắt đứt nốt. Sau hôm nay, khi sáng tỉnh dậy thì vẫn chỉ có mình anh trong căn phòng lạnh lẽo. Sau hôm nay, em sẽ bước đi trên con đường của riêng em. Anh sẽ không níu kéo, sẽ không liên lạc, em sẽ không còn thấy cuộc gọi đến từ anh, sẽ không còn thấy nick anh trong list của em sáng, sẽ không gặp mặt anh nữa, sẽ không còn phải nhận một thông tin gì về anh, hoặc giả sau này trên đường có vô tình trông thấy em bên người khác, anh sẽ coi như không quen, bởi vì khi tình yêu đã không đơm hoa kết trái thì gặp nhau chỉ làm cho nhau thêm đau.
Anh sợ khi gọi cho em chỉ nghe tiếng chuông lạnh lùng, biết rằng em ở bên kia đang nhìn vào màn hình mà không muốn nghe. Anh sợ phải nhắn tin cho em mà không có hồi âm. Anh sợ khi online chỉ nhìn thấy em không hiện. Anh sợ phải gặp mặt em khi tụ tập cùng gia đình, em vẫn ngay cạnh anh đây mà sao lạnh lùng quá, anh sợ rồi mai kia khi cả nhà tụ tập anh sẽ phải đụng mặt người đàn ông của em. Như vậy là anh lại thêm một lần đau, vì không những anh mất đi người vợ của mình, mà còn mất cả người bạn tri kỷ, mất đi cả những người bạn thân thiết lâu nay. Ai đó đã nói chỉ có tình yêu bắt nguồn từ tình bạn chứ không thể không yêu mà vẫn có thể là bạn, không biết có đúng không?
Anh muốn nói với em, quyết định của em là đúng, bởi vì em cần có cuộc sống hạnh phúc, cần có một người đàn ông, một chỗ tựa vững chắc, một bờ vai của riêng em, điều mà anh chưa làm được. Mê tín một chút, tử vi của anh nói anh hoặc là 2 đời vợ hoặc sống cô độc, chính vì vậy quyết định của em lại càng đúng, bởi nếu em là vợ anh thì cũng không thể là người vợ duy nhất, anh không thể ích kỷ, cố làm mọi việc để giữ em lại bên cạnh mình. Em hãy mạnh mẽ lên, và không việc gì phải tự dằn vặt mình hay đau lòng, bởi vì quyết định của em là đúng, và hơn nữa, có lẽ em cũng sẽ và đã quên hết, cuối năm nay biết đâu em sẽ tìm được người chồng lý tưởng của mình sống một cuộc sống hạnh phúc
Anh thực sự, thực sự muốn nói với em, không phải bằng những dòng chữ vô hồn này, bằng chính giọng nói và trái tim của anh: ANH YÊU EM VÀ CON NHIỀU! Anh luôn chúc em sẽ hạnh phúc bên người mới, dù biết rằng sẽ không ai yêu, quan tâm lo lắng cho em và con nhiều như anh đâu. Nhưng dù sao anh cũng cầu mong em sẽ gặp được người tốt, để ít ra thì con cũng sẽ không bị đau khổ và lạc lõng...
Nhưng điều đó giờ này còn có ý nghĩa gì nữa chứ, Giờ đây trong lòng anh chỉ còn lại sự thù hận vì em và gia đình đã đối xử với anh thật là quá đáng. Em và gia đình em đã nhẫn tâm tước đoạt hạnh phúc duy nhất còn lại trong anh là quyền được làm cha, và không cho anh được chăm sóc, dạy dỗ và chơi đùa với con. Cũng chính vì điều này mà nên giờ đây TẤT CẢ trong anh chỉ còn lại SỰ HẬN THÙ, trước đây anh YÊU em bao nhiêu thì giờ đây anh HẬN em và gia đình em bấy nhiêu. Cũng như TÌNH THƯƠNG của anh dành cho con bao nhiêu, thì nó cũng sẽ tỷ lệ nghịch với SỰ HẬN THÙ về em và gia đình em bấy nhiêu. Anh cũng đã tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ cho em cơ hội, cũng như tha thứ cho em và gia đình em. SỰ THÙ HẬN trong anh chỉ có thể được hóa giải bởi CON mà thôi...
Nhưng điều đó giờ này còn có ý nghĩa gì nữa chứ, Giờ đây trong lòng anh chỉ còn lại sự thù hận vì em và gia đình đã đối xử với anh thật là quá đáng. Em và gia đình em đã nhẫn tâm tước đoạt hạnh phúc duy nhất còn lại trong anh là quyền được làm cha, và không cho anh được chăm sóc, dạy dỗ và chơi đùa với con. Cũng chính vì điều này mà nên giờ đây TẤT CẢ trong anh chỉ còn lại SỰ HẬN THÙ, trước đây anh YÊU em bao nhiêu thì giờ đây anh HẬN em và gia đình em bấy nhiêu. Cũng như TÌNH THƯƠNG của anh dành cho con bao nhiêu, thì nó cũng sẽ tỷ lệ nghịch với SỰ HẬN THÙ về em và gia đình em bấy nhiêu. Anh cũng đã tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ cho em cơ hội, cũng như tha thứ cho em và gia đình em. SỰ THÙ HẬN trong anh chỉ có thể được hóa giải bởi CON mà thôi...
...VĨNH BIỆT TÌNH YÊU CỦA ANH...!!!

0 nhận xét:
Đăng nhận xét
* Lưu ý :
- Vì sự trong sáng của Tiếng Việt, vui lòng gõ tiếng Việt có dấu khi viết bình luận.
- Nội dung phải liên quan đến chủ đề bài viết.
- Không dùng lời lẽ khích bác, thô tục ảnh hưởng đến người khác.
- Không đặt link đến Blog/Web khác.
- Những góp ý, thắc mắc không liên quan các bạn vui lòng post tại đây.