Home » » Tình chênh vênh

Tình chênh vênh

Đăng bởi Unknown vào 7 tháng 7, 2011 | Thứ Năm, tháng 7 07, 2011

[Ng~Huan] - Cũng có lúc anh đã tin rằng em yêu anh, nhưng hình như em cảm nhận thấy điều mà anh đang cảm nhận nên ngay lập tức em lại nói một điều gì đó khiến những ý nghĩ đó trong anh chấm dứt.

Đến bây giờ anh vẫn không hiểu được, tình cảm của anh và em có thể gọi tên nó là gì?

Với em... anh chỉ là một hiện tại không đầu không cuối. Cũng có lúc em nhớ anh thật, nhưng chỉ như một cơn gió mùa thu nhẹ nhàng thổi vào mặt hồ nhưng không làm gợn sóng. Vẫn bình yên... Mà thứ anh cần là một cơn gió, không quá mạnh nhưng cũng đủ để mặt hồ lay động, một tình yêu, không dữ dội nhưng cũng đủ để sưởi ấm trái tim mỗi khi anh cảm thấy mình cô đơn, yếu đuối.

Cũng đã có lúc anh tự nhủ, thế này cũng tốt. Không là tình yêu, không là tình bạn, không là anh em, không tương lai, không định hướng, không thể đặt tên cho nó. Vậy cũng tốt chứ sao?

Như thế, chúng ta sẽ...

Quen dần với việc không còn những tin nhắn cho nhau; quen dần với việc không cần những câu vô nghĩa chỉ để chứng tỏ rằng vẫn còn quan tâm đến nhau.

Chẳng phải giận dỗi, dằn vặt, cãi vã, làm đau lẫn nhau. Những cuộc nói chuyện cũng sẽ trở nên thú vị hơn, bởi thi thoảng nhỡ miệng thì… ui chà, có liên quan gì đến nhau đâu chứ!

Sẽ không còn phải nghĩ nhiều rằng lẽ ra em phải thế này, anh ấy phải thế kia. Không còn phải lo lắng người kia quen ai, làm gì, cũng chẳng cần phải thường xuyên nghĩ và nhắn tin cho nhau để xem ai đó đang làm gì ở đâu, và như thế nào nữa.

Đơn giản chỉ là khi ai có hứng thì alo. Ta sẽ lại cùng rong ruổi trên những con đường quen thuộc, cùng đi ăn và đi uống cafe; sẽ lại trêu chọc nhau những điều không đâu; sẽ lại chém gió và cười vui vẻ, sẽ lại những cái nắm tay ấm áp; những cái vuốt tóc và ôm thật chặt.
Và sẽ quen dần với việc không cần nhận được thứ gì đó “đặc biệt”...

Cũng chẳng còn áp lực nếu phải giải thích với gia đình khi hỏi về người thứ ba… cũng không phải lo lắng đến nỗi trống ngực đập thình thịch khi nhắc đến những vấn đề vĩ mô như “tương lai của mối tình”...

Vậy cũng tốt chứ sao?... Nhưng sao anh không cảm thấy hối tiếc cho một điều gì đó, vẫn thấy trong lòng không bình yên, cảm giác vẫn thật chênh vênh, mơ hồ tựa mây bay...

Có lẽ vì anh vẫn nghĩ đến mối quan hệ lâu dài đấy, em ạ! Nhưng biết làm sao được khi em quyết định lựa chọn giữa tình yêu với ân tình, và người em lựa chọn không phải là anh (người đã có một cuộc hôn nhân tan vỡ) với thứ tình cảm chênh vênh. Đã nhiều lần anh cũng đã tự hỏi mình là: Tại sao em lại đối xử với anh như thế...? Tại sao em gieo vào tim anh một tình yêu và rồi tự tay em lại bóp nát nó? Tại sao em yêu anh mà em lại không có lòng tin với anh? Tại sao em vẫn ước mong sẽ cùng anh xây dựng gia đình hạnh phúc, cùng giúp anh lo cho PQ (B) và mình sẽ có ngôi nhà hạnh phúc với những tiếng khóc, tiếng cười của những đứa con thơ. Vì đâu mà em không cùng anh biến ước mơ đó thành hiện thực, hay em chỉ muốn ước mơ ấy cũng mãi mãi chỉ là ước mơ mà thôi. Nhưng dù cho em có quyết định lựa chọn như thế nào đi nữa thì anh sẽ tôn trọng quyết định của em, và không hề trách cứ bất kì điều gì nữa cả.

Anh hiểu rõ những nỗi khổ của em khi phải quyết định chọn lựa, dù không thể cùng em song bước trong cuộc sống này. Nhưng em hãy nhớ rằng vẫn có anh bên cạnh em mãi mãi. Chúc em luôn hạnh phúc.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

* Lưu ý :
- Vì sự trong sáng của Tiếng Việt, vui lòng gõ tiếng Việt có dấu khi viết bình luận.
- Nội dung phải liên quan đến chủ đề bài viết.
- Không dùng lời lẽ khích bác, thô tục ảnh hưởng đến người khác.
- Không đặt link đến Blog/Web khác.
- Những góp ý, thắc mắc không liên quan các bạn vui lòng post tại đây.

 
Developed by: Nguyen Huan IT
Copyright © . IT BLOG - All Rights Reserved
Designed by Creating Website
Proudly powered by Blogger