Em không dám gọi tình cảm trong em là gì nữa bởi vì em chưa kịp cảm nhận, chưa kịp nhận ra hạnh phúc thì tất cả đã vỡ oà, đau nhói... Em như kẻ mộng du vừa tỉnh dậy trong vực xoáy cuộc đời không có lối ra, bế tắc cả trong suy nghĩ.
\'\'Anh chỉ mang đến cho em toàn là đau khổ, bởi hạnh phúc thì chóng quên còn đau khổ thì không bao giờ\'\'. Nếu cả thế gian này không ai biết câu nói đó là gì thì em vẫn là người cảm nhận duy nhất, thấm sâu vào trong từng thớ thịt của mình... Anh đi rồi, vẫn hạnh phúc và vui vẻ, còn em ở lại vùng vẫy trong nỗi đau vô bờ. Những ngày tháng qua em vẫn chờ đợi một tin nhắn từ anh, một lời xin lỗi hay đơn giản là một câu hỏi thăm sẽ làm cho em vơi bớt nỗi đau. Anh đã không làm thế bởi vì anh không biết, không bao giờ biết được em đang nghĩ gì. Anh không biết rằng anh đã làm em tổn thương đến thế nào khi coi thường em như thế... Anh lạnh lùng cầm dao đâm sâu vào tim em ngàn nhát rồi ngoáy sâu vào đó như muốn giết chết em vậy. Anh ác lắm, tàn nhẫn lắm anh biết không? Biết thế mà sao em vẫn không oán hận anh nhiều được, em vẫn nhớ anh, nguyên vẹn như lúc đầu mới gặp. Khi anh cho em bao nhiêu hi vọng và mong ước, anh thật sự đã làm cho em hi vọng, anh đã gieo cho em nỗi nhớ thì tại sao lại nhẫn tâm cướp mất của em tất cả niềm tin trong một năm qua?
Anh đã cho em bao nhiêu hi vọng và mong ước...
Một năm trước, em là một cô gái đầy sức sống với bao nhiêu mơ ước về tương lai và hạnh phúc, về lựa chọn con đường phía trước... Nếu không có ngày đó, tai nạn đã làm một chân em trở nên không bình thường, em tự ti với tất cả, bên cạnh em vẫn có một người chăm sóc em, tận tình với em, lo lắng cho em, muốn lấy em làm vợ... Nhưng bằng cảm nhận của mình em biết đó chỉ là lòng thương hại, là trách nhiệm mà thôi. Một năm qua em đã sống với đầy những lo âu, đau đớn và hối hận, giá như không có tai nạn đó... em sẽ có sự lựa chọn cho mình mà không sợ phải hối hận sau này. Em nghĩ cả đời em sẽ chỉ có thể ở bên người ấy, trả nợ tình mà người ấy dành cho em. Nhưng khi em gặp anh, lần đầu tiên anh cũng chỉ như những người em đã gặp, lạnh lùng hơn, thậm chí là đáng ghét... Rồi anh đã làm cho em nhớ anh nhiều hơn, nghĩ về anh nhiều hơn. Anh thông cảm với những gì em đang phải gánh chịu, nói chuyện với anh em cảm thấy mình vẫn còn hi vọng về cuộc sống. Anh đến chỉ đủ để làm cho em suy nghĩ, lo lắng, hi vọng và chờ đợi... em chưa kịp cảm nhận tình cảm đó là gì thì anh đã dội lên niềm tin đó một gáo nước lạnh đủ để lấy đi sự cân bằng cuộc sống mà em đã cố gắng trong một năm qua.
Khi anh nói với em rằng \'\'Anh buồn, anh muốn gặp em\'\', khi đó em có cảm giác mình được quan tâm, được biết đến, cảm giác mình có vị trí quan trọng trong lòng một người... và em đã đến với anh như thế đó. Em dễ tin, em dại dột, em dễ dãi hay anh đã gieo cho em bao nhiêu hi vọng? Một lần như thế, khi em cảm thấy buồn và muốn găp anh, rồi anh bắt đầu im lặng, sự im lặng của anh làm em thấy sợ, em lo lắng chờ đợi, hi vọng, cảm giác như bị bỏ rơi... Em không biết mình đã làm gì sai mà anh lại xử sự như vậy? Là em chủ động hỏi thăm anh trước, là em chủ động gọi cho anh... sự im lặng của anh làm em thấy bối rối, mệt mỏi. Em muốn anh nói cho em biết tại sao anh làm vậy? Tại sao anh đối xử với em tàn nhẫn như vậy? Trong cơn quay cuồng đó, em muốn gặp anh, muốn gặp đến phát điên lên, em đã tìm đến anh như một kẻ si tình ngớ ngẩn... dù anh nói \'\'anh say rồi, bây giờ gặp chắc không tiện\'\' nhưng em đã không tin, em không tin rằng anh say, anh nắm tay em suốt chặng đường đi làm cho những điều em muốn nói bấy lâu như mất đi. Em đã muốn trách anh nhưng thay vào đó là khao khát yêu thương, em không biết vì sao mình lại đi theo anh, vì sao em lại để mình lạc lối, tại sao mình lại hư đốn đến vậy? Em muốn biết đến cháy lòng rằng anh có thật lòng với em không? Em đã đánh đổi tất cả chỉ để biết rằng anh xem em như trò chơi mà bấy lâu nay anh vẫn làm với những người khác...
Tại sao anh đối xử với em tàn nhẫn như vậy?
Cả đêm anh không về, cả đêm anh đã đi đâu đó mà em không biết. À không! Em không biết nhưng vẫn cố tỏ ra ngu ngơ, vẫn tin và muốn chứng minh rằng em đã đúng khi làm vậy. Em đã đợi anh rất lâu, cảm giác từng phút trôi qua nặng nề, bế tắc như chính suy nghĩ của em vậy. Em không khóc, chỉ thấy nghẹn đắng trong lòng, nước mắt như chảy ngược vào trong, em thấy mình bị xúc phạm nặng nề. Anh sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác của em khi đó như thế nào đâu. Anh không bao giờ biết em đã tổn thương nhiều đến thế nào cũng như em không bao giờ biết được tại sao anh đối với em tàn nhẫn như thế? Em thấy mình nhục nhã ê chề, 27 năm qua đây là lần đầu tiên em thấy mình nhục nhã như thế... Tất cả như sụp đổ dưới chân em, tổn thương và mất mát, em không bao giờ nghĩ mình sẽ đau đến thế... Vậy mà em vẫn chờ đợi, chờ đợi từ anh một lời giải thích, đã có lúc em nghĩ chỉ cần anh gọi cho em và nói là anh bận, em sẽ không trách anh nữa, em sẽ lại tin anh như từ đầu em gặp... Em thật ngu ngốc phải không anh? Phải! Em yêu anh mà không biết tại sao, bằng cách nào và từ đâu? Nhưng em đã biết nó kết thúc như thế nào.
Anh có biết thời gian qua em đã dặn lòng không nhắn tin cho anh, không cả gọi cho anh, không nhớ đến anh nữa dù lòng rất đau. Em giật mình mỗi lúc nghe tin nhắn, đau lòng những lúc thấy ai đó giống anh. Nếu bây giờ em nói rằng em không trách anh là em đang nói dối, một chút thôi, một chút trách anh vô tình, trách anh tàn nhẫn, trách anh sao đùa cợt với tình cảm của em? Nhưng em lại hận bản thân mình, hận vì em đã để anh ra đi dù đã cố níu giữ... Người ta nói \'\'Khi bạn yêu ai đó bằng cả trái tim mình thì tình yêu đó sẽ không bao giờ mất đi ngay cả khi phải chia xa. Khi bạn yêu một ai đó mà không được đáp lại thì hãy để họ ra đi vì nếu tình yêu đó là chân thành thật thì nó sẽ trở về với bạn\'\'. Em không tin rằng em sẽ tha thứ cho mình nhưng em hứa sẽ không trách anh nữa, thật lòng em luôn cầu chúc cho anh hạnh phúc, mong anh đừng buồn như trước, cũng đừng để người con gái nào phải đau khổ như em vì anh.
\'\'Khi một cánh cửa đã khép lại trước mắt bạn, bạn đừng chờ đợi cánh cửa đó mở ra mà hãy đi tìm cánh cửa khác cho mình...". Phải! Em sẽ không chờ đợi anh nữa, sẽ không đau khổ vì anh nữa... dù biết rằng sẽ khó, dù sẽ có nước mắt, dù em không biết nên bắt đầu từ đâu để quên anh, nên bắt đầu từ đâu để hàn gắn sự vụn vỡ của trái tim?
Em vốn dĩ là một người đầy khiếm khuyết, em không tốt nhưng em đủ tự tin để nói với anh rằng tình cảm em dành cho anh là chân thành, là có thật, em đã làm tất cả để yêu anh, làm tất cả để nghĩ về anh như một người xứng đáng với em theo đúng nghĩa. Em đã sống hết mình vì anh dù thời gian qua không đủ để chúng ta hiểu về nhau, đừng trách em là dại dột, quên anh vì em không muốn mình xấu đi trong mắt anh thêm nữa... Giá như mình đừng gặp nhau, đừng quen nhau, giá như anh không gieo cho em những hi vọng, giá như em chính chắn hơn chút nũa, giá như ta chỉ là bạn... giá như và giá như... thì đời em đâu buồn đến thế. Nếu có lúc nào đó dại khờ, tuyệt vọng, em tìm đến anh như một người bạn thì anh hãy đừng trách em anh nhé. Em không muốn những gì mình cố gắng trong một năm qua lai bị anh phá vỡ chỉ trong mấy phút giả dối hay nông nỗi của đàn ông. Em không muốn thừa nhận là mình đã sai khi quen anh, không muốn chấp nhận rằng mình đã yêu người không xứng đáng.
Em sẽ quên anh vì em không muốn mình xấu đi trong mắt anh thêm nữa...
Có ai đó nói rằng \'\'Chỉ cần một phút để cảm, một giờ để nhớ, một ngày để yêu một người, nhưng phải cần một đời để quên người đó\'\', em thì không tin mình sẽ phải dành một đời để quên một người mà em đã yêu chỉ trong một ngày như thế, nhưng em sẽ cố gắng thật nhiều. Em sẽ gom nhặt những mảnh vỡ thời gian anh để lại, giấu vào trong trái tim vốn vỡ nát của mình. Hãy để em quên anh như khi em gặp anh anh nhé, để mãi mãi anh trong em vẫn là người đàn ông em yêu. Cảm ơn anh thật nhiều vì đã cho em sự lựa chọn cho mình, vì anh em biết trân trọng những gì mình có trong đời.
TẶNG ANH
Em chạy trốn khỏi chính mình
Không đủ sức nhìn vào sự thật
Em đi tìm sự lãng quên
Khóc giữa thực và mơ
Thương chú coòng bơ vơ
Khóc lặng lẽ trước lỗi lầm của sóng
Chẳng thể xây cho mình lâu đài trên cát bỏng
Dẫu suốt đời còng lưng
Anh nhẫn tâm...
Trước tình yêu em tôn thờ và xây đắp
Em lặng lẽ nâng chén đắng cay anh trao... uống cạn
Rồi vơi... vào tận tâm can
Một đời em yêu anh
Trắng đêm nỗi nhớ
Và bây giờ... nụ hôn anh bỏ lỡ
Để lại cho em vị chát một đời!
* * *
Theo Việt Báo

0 nhận xét:
Đăng nhận xét
* Lưu ý :
- Vì sự trong sáng của Tiếng Việt, vui lòng gõ tiếng Việt có dấu khi viết bình luận.
- Nội dung phải liên quan đến chủ đề bài viết.
- Không dùng lời lẽ khích bác, thô tục ảnh hưởng đến người khác.
- Không đặt link đến Blog/Web khác.
- Những góp ý, thắc mắc không liên quan các bạn vui lòng post tại đây.