Viết gì đây nhỉ? Lâu lắm rồi anh không còn viết nữa. Hình như tâm hồn anh đã khô cằn từ lâu. Nhiều đêm anh muốn viết một cái gì đó cho em, viết một cái gì đó cho cả hai chúng ta, nhưng không thể nghĩ được gì. có lúc viết rồi lại xóa đi.
Đầu óc anh trống rỗng. Anh luôn tự đặt ra những tiêu chuẩn cho người mình yêu phải thế này thế nọ. Cứ ngỡ rằng anh sẽ không bao giờ biết yêu thương, biết nhớ nhung, biết giận hờn. Vậy mà em đã cho anh tất cả những cảm xúc đó.
Nỗi nhớ em da diết, niềm yêu thương, sự lo lắng. Và cả những giọt nước mắt mỗi khi em buồn. Biết bao lần anh đã nhói tim vì em. Mỗi lần nghĩ đến em là một lần tim anh xao động, bồi hồi. Em đã cho anh tìm thấy nụ cười, em đã khiến anh nói nhiều hơn, sống thật với lòng mình hơn.
Anh vẫn nhớ ngày đầu tiên chúng mình quen biết nhau, mỗi người một phương hướng. Nhưng ai ngờ được sau những cuộc trò truyện với mục đích trêu đùa rồi đi xa hơn là những dòng tâm sự, về những kỷ niệm hay những trò nghịch ngợm thật kỳ lạ lúc đó.
Những đêm thức nói chuyện với em khiến anh thấy mình nhớ em da diết. Dần dần tình cảm anh dành cho em nhiều hơn và không còn đơn thuần là tình cảm giữa bạn bè,... Nó đã chuyển thành tình yêu lúc nào không hay.
Anh lo nghĩ cho tương lai về sau, anh buồn phiền vì nghĩ chúng ta sẽ chẳng có một kết cục tốt đẹp. Khoảng cách về không gian địa lí, khoảng cách về thời gian và cả nỗi mặc cảm trong anh cùng sự ngây thơ của em… tất cả cho anh biết điều đó. Nhưng rồi với tình yêu của mình, Anh yêu em. Có lần em đã từng nói:
- Em sẽ yêu anh cho đến khi nào anh hết yêu em.
Để rồi giờ đây, anh mới nhận ra ở đời không phải cái gì cũng có thể theo ý muốn của mình được.
Mối tình của anh và em kéo dài được hơn nửa năm, chính xác là 6 tháng 3 ngày. Những dòng tin nhắn, những dòng chat, những lần sáng nick thưa dần. Và dường như ai cũng hiểu, chia tay là điều sẽ xảy ra, Cuộc tình của chúng ta kết thúc như vậy.
Đã hơn 1 tháng rồi kể từ khi mình chia tay, mỗi lần Online anh đều vào xem nick yahoo của em, lẳng lặng mỉm cười và hi vọng,... mà không dám làm điều gì để em biết, Anh sợ mình không phải biết nói gì với em ngay lúc này.
HTT từng là nơi anh ghi giữ tình yêu của chúng mình giờ lại thành nơi mà anh cảm thấy đau nhói khi vào... vắng bóng em rồi. Những gì trước đây anh quý giá nhất giờ lại thành những điều khiến anh chợt buồn khi nhìn thấy.
7 tháng trước khi chúng ta quen nhau, anh vẫn nhớ, nhớ tất cả những tâm sự, nhớ giọng nói ấm áp của người con gái anh yêu, nhớ những khúc nhạc em hát cho anh nghe. nhớ những lời chua xót em nói khi mình chia tay.
Anh lưỡng lự muốn nhắn cho em một cái tin, lưỡng lự muốn để lại một dòng tâm sự offline. Nhưng anh không đủ can đảm để làm điều đó. Anh không biết giờ đây em có tình cảm dành cho anh nữa hay không? Nhưng trong anh hình ảnh về em chưa bao giờ phai nhạt dù chỉ một phút giây. Anh và em liệu có nên nói chuyện với nhau thêm một lần cuối nữa không hay cứ để mối tình đó như là một cơn gió thoáng qua, như là kỉ niệm về cảm xúc chưa gọi thành tên?
Anh sẽ nhớ, có những nơi mà anh đã rất muốn đặt chân đến.
Anh sẽ nhớ, có những khoảnh khắc hạnh phúc khi yêu và được yêu.
Anh sẽ nhớ, đến em, người con gái anh đã yêu.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét
* Lưu ý :
- Vì sự trong sáng của Tiếng Việt, vui lòng gõ tiếng Việt có dấu khi viết bình luận.
- Nội dung phải liên quan đến chủ đề bài viết.
- Không dùng lời lẽ khích bác, thô tục ảnh hưởng đến người khác.
- Không đặt link đến Blog/Web khác.
- Những góp ý, thắc mắc không liên quan các bạn vui lòng post tại đây.