[Học Thủ Thuật] - Đã quá muộn để hối hận phải không anh? Ngày cưới anh, em đã cố gắng để mình trở nên thật đẹp, em muốn mình hơn hẳn cô dâu. Em biết, dù chị ấy là người đến sau, nhưng chị ấy dám yêu anh bằng tình yêu chân thật, dám khẳng định tình yêu của mình qua câu nói “Em yêu anh!”. Em đã khóc trong ngày cưới anh, dù em biết tất cả đã là quá muộn. Cô bé bướng bỉnh trong em đã không còn, từ lúc anh đi.
(ảnh minh họa)
Anh! Anh đến với em khi tuổi đời không còn quá trẻ, nhưng cũng chẳng già để có thể gọi “lão niên”. Anh ân cần, quan tâm, chăm sóc. Em nhõng nhẽo, thờ ơ, lạnh nhạt. Anh đã đến bên em, mang theo cơn gió lạ của yêu thương và khát vọng. Em tự hào và kiêu hãnh đi bên anh. Em cảm nhận được hơi ấm của tình thương và lòng bao dung. Ở tuổi 30, anh không điềm tĩnh, không già nua như em vẫn thấy ở những người đàn ông chưa vợ. Em – một nửa dại khờ, một nửa nghĩ suy của việc nhuốm màu quá nhiều của tiểu thuyết, của chủ nghĩa giáo điều. Em đã không dám thành thật để đến với anh.
Người đã mang đến thật nhiều hơi ấm cho em. Anh biết không, em biết mình yêu anh rất thật, không giả dối, không toan tính điều chi. Em chỉ muốn được nói yêu anh thật nhiều nhưng không thể. Sự kiêu hãnh của một người con gái 20 đã không cho em làm điều đó. Em sợ. Sợ anh sẽ xem thường tình cảm của em. Em có ngốc quá không anh?
Em yêu anh bởi chính con người anh. Anh không thể hiện tình yêu với em qua những câu nói ngọt ngào, qua những câu tỏ tình lãng mạn. Anh yêu em theo cách của riêng anh. Anh có thể đến với em lúc nửa đêm vì em bị cảm lạnh, có thể đi dạo cùng em với cái gật đầu miễn cưỡng vì có cô bạn thân của em đi cùng. Miễn là được ở bên em, anh đều chấp nhận.
Em cảm nhận được tình yêu trong đáy mắt của anh. Nhưng cũng chẳng bao giờ anh nói anh yêu em cả. Mọi việc anh làm cho em đã cho em biết anh yêu em nhiều lắm. Tình yêu có thể cảm nhận, nhưng em muốn sự chắc chắn trong tình yêu. Có khó quá không anh, khi giữa anh và em không thể cất lên câu nói tưởng như dễ dàng đó.
Tổn thương. Anh và em – cả hai đều có sự ích kỷ trẻ con, đều muốn được đối phương quan tâm nên hay hờn dỗi. Chúng mình yêu nhau, nhưng lại làm tổn thương nhau quá nhiều.
Bờ sông Lam hiền hòa như cái vẻ tự nhiên của nó. Em tưởng mình sẽ ngập chìm trong hạnh phúc nhưng tất cả đã chìm vào trong mộng tưởng, hư không, Anh ngồi bên em. Bình yên, tĩnh lặng. Nhưng cũng chẳng thể cất nổi lời yêu. Tất cả đã vỡ tan chỉ vì sự hiếu thắng, sự nông nổi, của cả anh và em. Em chỉ mong một lần, anh có thể nhìn em, có thể cảm nhận được tình yêu em dành cho anh ở tận sâu đáy mắt. Rất thật “Em yêu anh!”.
Đã quá muộn để hối hận phải không anh? Ngày cưới anh, em đã cố gắng để mình trở nên thật đẹp, em muốn mình hơn hẳn cô dâu. Em biết, dù chị ấy là người đến sau, nhưng chị ấy dám yêu anh bằng tình yêu chân thật, dám khẳng định tình yêu của mình qua câu nói “Em yêu anh!”. Em đã khóc trong ngày cưới anh, dù em biết tất cả đã là quá muộn. Cô bé bướng bỉnh trong em đã không còn, từ lúc anh đi.
Em vẫn mong anh được hạnh phúc, nhưng chỉ là một nửa thôi, vì em muốn, anh hãy dành một chút hạnh phúc cho em, cho tình yêu đầu trong em đã chết.
Bình yên vỡ rồi, chỉ còn lại tim đau!

0 nhận xét:
Đăng nhận xét
* Lưu ý :
- Vì sự trong sáng của Tiếng Việt, vui lòng gõ tiếng Việt có dấu khi viết bình luận.
- Nội dung phải liên quan đến chủ đề bài viết.
- Không dùng lời lẽ khích bác, thô tục ảnh hưởng đến người khác.
- Không đặt link đến Blog/Web khác.
- Những góp ý, thắc mắc không liên quan các bạn vui lòng post tại đây.