Anh biết không? Nhiều lần em muốn viết nhật ký như ngày xưa em vẫn làm, viết cho cuộc sống, cho bản thân và cho cả anh nữa, nhưng rồi em đã không thể. Em không muốn ghi lại vào đó những cảm xúc, những thách thức đôi khi là quá lớn đối với em. Và một điều quan trọng hơn, em sợ khi đọc lại, mình sẽ khóc, sẽ lại buồn, em không muốn cuộc sống của mình buồn, em sợ lắm anh ạ.
Hằng ngày đi làm, áp lực công việc làm em tạm quên đi hình bóng anh nhưng rồi những lúc một mình trong căn phòng trọ em lại không thể nào không nghĩ về anh, về những kỷ niệm mà chúng mình đã có trong suốt thời gian qua. Giờ đây em đang phải đấu tranh với chính mình, tại sao chứ? Tại sao anh làm em phải đớn đau thế này, làm em phải quyết định rời xa anh trong khi cả hai chúng mình đều không muốn như vậy.
Em vẫn nhớ ngày chúng mình quen nhau, ngày ấy em ngây thơ và vô tư biết nhường nào, còn anh thì quan tâm và lo lắng cho em biết bao. Anh ngỏ lời yêu em bằng 1 câu mà em nhớ mãi “Em làm vợ anh nhé!”. Tình yêu của chúng mình đã trải qua biết bao khó khăn và thử thách, em còn nhớ mãi có những đêm anh đi gần 200 km để về quê đón em, không chỉ một lần mà nhiều lần như vậy. Em đã xúc động vô cùng trước tình yêu lớn lao anh dành cho em, em không quên những khó khăn mà chúng mình đã trải qua, nhưng anh vẫn yêu thương và lo lắng cho em, em cảm thấy mình thật hạnh phúc vì đã có anh.
Và rồi vào một ngày anh báo tin cho em là anh phải đi công tác tận vào Nha Trang. Anh có biết lúc đó tâm trạng em như thế nào không? Em không dám tin đó là sự thật, em chỉ biết âm thầm lặng lẽ khóc một mình. Nhưng rồi đấu tranh với chính mình, em tự nhủ- chúng mình đã gặp nhiều khó khăn nay lại phải xa nhau sẽ có rất nhiều thử thách, em sẽ rất nhớ và anh sẽ rất buồn nhưng biết đâu đây sẽ là cơ hội của em và anh để ta tự khẳng định mình, để chúng mình thấy giá trị đích thực của cuộc sống và để yêu thương nhau nhiều hơn. Em đã hy vọng như vậy đó anh.
Hằng ngày em chú tâm vào công việc, em làm việc hết mình để sau này có thời gian và điều kiện chăm lo cho gia đình nhỏ bé của mình, trong đó có anh. Anh có biết, trước khi đi ngủ bao giờ em cũng dành thời gian để nghĩ về anh, nghĩ xem giờ này anh đang làm gì, đang phải vất vả thế nào. Em hay lo lắng, rất lo khi anh phải đi làm xa mà không có người thân ở bên. Em cũng không nghĩ rằng đến 1 lúc nào đó em lại có thể ngồi đợi anh ở nhà và khóc ròng vì lo lắng cho anh, lo sợ anh vất vả trong công việc và cuộc sống. Thực sự là em rất nhớ anh, rất muốn anh về để chúng mình ở bên nhau nhiều hơn…
Càng nghĩ về anh em lại càng thấy mình phải cố gắng, cuộc sống 1 mình đôi khi có vất vả và buồn tủi nhưng em vẫn không nản lòng chờ đợi ngày anh trở về. Dù xa nhau nhưng với tình yêu chân tình của anh em đã quyết định làm vợ anh khiến bao người ngỡ ngàng, chấp nhận cuộc sống một mình để chờ đợi ngày vợ chồng đoàn tụ. Vậy mà anh đã vô tình làm mất đi niềm hy vọng ở em, anh thật nhẫn tâm anh có biết không? Em đã nghĩ rằng sau những khó khăn vất vả thì tình yêu của chúng mình sẽ ngày càng lớn hơn nhưng anh đã vô tình không chịu hiểu đến nỗi lòng của em. Nhiều lần anh vô tình làm tổn thương đến tình cảm của em, anh luôn tạo ra sự bất đồng giữa chúng mình, anh biết vậy mà không hề có một lời giải thích hay an ủi gì em. Tất cả những gì làm anh đều biện minh cho công việc của mình. Anh biết là em không thích anh giấu em nhiều chuyện đến thế mà anh vẫn cố tình làm vậy, em đã hy vọng nhiều lần em nói ra suy nghĩ của mình để anh hiểu em hơn, để chúng mình không giận hờn và em không phải khóc nhiều đến vậy, nhưng em càng nói thì càng vô nghĩa. Anh không hề thay đổi mà càng làm em thất vọng và mất hết niềm tin. Mỗi lần nói ra suy nghĩ của mình thì anh lại cho rằng em “bướng bỉnh và bảo thủ”, thực lòng em rất buồn…
Xa anh em đã khóc rất nhiều, vậy mà khi có anh gần bên em vẫn rơi nước mắt, càng ngày em thấy anh càng xa em hơn dù rằng anh vẫn quan tâm và lo lắng cho em nhưng liệu đó có phải là tất cả tình yêu anh dành cho em? Dù giờ đây em đã là vợ của anh, nhưng chẳng lẽ vì vậy mà anh quên đi tình yêu em đã dành cho anh thế nào, vì 1 phút nông nổi mà anh đã gạt em ra khỏi cuộc đời anh một cách cay nghiệt, biện minh cho tình yêu của mình anh nói “vì quá yêu em nên mới vậy”. Liệu có bao giờ anh nghĩ những gì đối xử với em sẽ làm tim em lạnh ngắt, lòng em tổn thương? Em cũng muốn quay lại như ngày xưa em quyết định cưới anh qua bao nhiêu thử thách nhưng chính anh đã không cho em đủ mạnh mẽ để tiếp tục được nữa. Nén lòng mình em đành phải ra đi… Chồng của em ạ.
Theo Việt Báo

0 nhận xét:
Đăng nhận xét
* Lưu ý :
- Vì sự trong sáng của Tiếng Việt, vui lòng gõ tiếng Việt có dấu khi viết bình luận.
- Nội dung phải liên quan đến chủ đề bài viết.
- Không dùng lời lẽ khích bác, thô tục ảnh hưởng đến người khác.
- Không đặt link đến Blog/Web khác.
- Những góp ý, thắc mắc không liên quan các bạn vui lòng post tại đây.